Hiển thị các bài đăng có nhãn Tạp Bút. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tạp Bút. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

NHẠC SĨ TRƯƠNG THÌN & " DẠ KHÚC TRĂNG THƠM " Tạp Bút MANG VIÊN LONG



NHẠC SĨ TRƯƠNG THÌN
&

“ DẠ KHÚC TRĂNG THƠM “…




Tạp Bút
Mang Viên Long



Sáng ngày 23 tháng 6/2011 vừa qua, tôi được quý bạn văn “ rủ rê “ đến café Bros đường Nguyễn Văn Thủ- quận 1, để tham dự buổi giới thiệu & phát hành tuyển tập truyện ngắn của 12 thân hữu trong và ngoài nước. Và, 18 ca khúc của Bác sĩ - Nhạc sĩ Trương Thìn, phổ thơ của hai nhà thơ mệnh bạc & tài danh là Hàn Mặc Tử & Bích Khê ( mỗi tác giả 9 ca khúc).
Đúng như lời nhà thơ VTQ đã “ rỉ tai “ với tôi trước đó ở quán Nghệ Sĩ, đến Bros – tôi đã được gặp lại một số anh em mà đã rất lâu – từ 40 năm đến vài chục năm, chưa có dịp gặp lại: Anh Dương Nghiễm Mậu, Đỗ Hồng Ngọc, Lữ Kiều, Mường Mán, Đoàn Thạch Biền, Khuất Đảu, Nguyên Minh, Trần Hữu Dũng, Trần Duy Phiên (…)/ và những anh em mới được quen trên VCV như Đinh Kim Phúc. Hiếu Tân, Quyên Di (…) cùng số đông anh chị em văn nghệ sĩ thành phố….
Tại đây – tôi đã gặp Bác sĩ – Nhạc sĩ Trương Thìn - người đã được đặt cho cái biệt danh “ người tìm thuốc trong nghệ thuật “. Trước khi được “ đủ duyên “ gặp anh ( và nghe anh hát ), tôi đã từng đọc thơ anh ( Y đạo ca Lãn Ông, Mấy Cõi Rong Vui, Rong Khúc Bùi Giáng, Thong Dong Ca…) , đã nghe nhạc của anh , và đôi lần được xem tranh của anh trong vài cuộc triển lãm chung ghi lại qua các trang Website…
Lần đầu gặp anh – tôi cảm mến ngay cái phong cách giản dị, hồn nhiên mà rất nghệ sĩ ở người thầy thuốc tài hoa này: Áo blu trắng rộng , ngắn tay – với cặp kính gọng đồi mồi trên khuôn mặt bình thản ( cho dù, tôi đã được biết – anh đang mang trong người một căn bệnh hiểm nghèo) – đã đi lại, giao lưu chuyện trò cùng bằng hữu môt cách nồng nhiệt và thong dong.
Tôi nhận tập “ Dạ Khúc Trăng Thơm “ ( thơ Hàn mặc Tử & Bích Khê ) nhạc họa Trương Thìn do anh gởi tặng, như một món quà kỷ niệm khó quên nhân dịp gặp nhau tại Saigon.
Tập Thơ Nhạc Họa gồm có 2 phần: Phần một – Dạ Khúc Chơi Giữa Mùa Trăng gồm 9 bài thơ của HMT được phổ nhạc là : Bẽn Lẽn, Đà lạt Trăng Mờ, Đây Thôn Vỹ Dạ, Ước Ao, Một Miệng Trăng, Say Trăng, Ngủ Với Trăng, Chơi Trên Trăng, Huyền Ảo. Phần hai : gồm 9 bài thơ của BK được phổ nhạc như: Mộng Cầm Ca, Hoàng Hoa, Tỳ Bà, Cuối Thu, Sầu Lãng Tử, Mơ Tiên, Nàng Bước Tới, Hiện Hình, Huế Đa Tình.
Phần họa, có tất cả 22 bức tranh vẻ phác càm nhận từ những bài thơ của hai tác giả …Đặc biệt, trước khi lắng hồn vào âm điệu của mỗi ca khúc – Trương Thìn đã có “ lời dẫn của từng bản nhạc cũng từ ý thơ của Hàn Mặc Tử” - với độ nhạy cảm cao, và sâu.
Cách “ thưởng thức thơ “ của bác sí - nghệ sĩ Trương Thìn có vẻ khác hơn nhiều người – tôi cũng nhận ra, đây cũng là “ cách riêng “để đi vào từng lời thơ của người xưa mà anh đã yêu thích : Anh đọc để cảm, viết lời dẫn để chia sẻ, vẽ để thấm sâu, và dùng âm thanh để chuyễn tải niềm đồng cảm mênh mang đến cho mọi người…Anh đã tâm sự : “ (..) cách thưởng thức sâu nhất, nhiều rung cảm nhất có lẽ là tự mình phổ nhạc những bài thơ của Bích Khê – Hàn Mặc Tử. Tôi thưởng thức từng bài thơ nhiều lần và tự nhiên thanh âm hiện ra thành những ca khúc…”. Anh đã có đủ tài năng để đi vào thơ HMT & BK bằng hai ngã đường nghệ thuật : Nhạc & Họa!
Khi nhìn - nghe anh & ca sĩ Giáng Hằng cùng trình bày “ Bẽn Lẽn “ , “ Đa lạt Mờ Sương “ – tôi mới cảm nhận hết được từng nốt thăng trầm sâu kín đã ẩn chứa trong con người đa cảm, rộng mở và dạt dào yêu thương nơi anh. Một mình, trong căn phòng ấm áp tràn ngập tình bằng hữu một sớm mai Saigon vào Đông – Anh đã say sưa trình bày những ca khúc ( Đây Thôn Vỹ Dạ, Say Trăng, Cuối Thu, Sầu Lãng Tử…) như trút hết nỗi lòng, như trao gời cùng anh em nỗi niềm còn lại, và tôi đã cảm thấy rưng rưng khi nghĩ đến ngày phải trở lại quê nhà, xa anh…
Sau cùng, Anh đã nói : “ (…) Chỉ tiếc những nốt nhac in trên trang giấy này vẫn chưa diễn đạt hết cảm xúc. Giá như tôi được ngồi bên các bạn, ôm đàn mà hát thì Hàn MặcTử - Bích Khê sẽ hiện ra, thì các tiên nữ hiện ra, thì nàng thơm hiện ra…”.
Tất cả đã hiện ra sáng nay trong căn phòng sum họp thương yêu này rồi, anh Trương Thìn ạ! Tôi đã chợt thấy Nàng Thơm của anh…
Xin gởi lời cám ơn người nghệ sĩ Trương Thìn đã cho tôi một buổi sáng Saigon để yêu thơ & nhạc & họa một cách say đắm - giữa cuộc vô thường ngắn ngủi mà lắm gian truân hệ lụy này!
\
Saigon 6 tháng 7 năm 2011.
MANG VIÊN LONG

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011

ĐÊM GẶP MẶT CUỐI NĂM CỦA CUONGDEQUINHON WEBSITE


ĐÊM GẶP MẶT CUỐI NĂM 2010
Cươngdequynhon Website

M Ộ T Đ Ê M T H Ú V Ị . . .

Tạp Bút
Mang Viên Long



Trưa ngày 28 tháng 12 / 2010- “ Anh Sáu Quinhon “ từ Saigon gọi ra báo tin về đêm gặp gỡ cùng quý thân hữu của trang cuongdequinhon, và mời tôi cố gắng tham dự …Nghe nói-đã thấy vui, nhưng ngặt nỗi từ An Nhơn lái honda chạy xuống Quinhơn, rồi chạy về trong đêm mưa lất phất-nhất là cái lạnh vẫn còn rần rật đất trời-tôi hơi do dự.
Về đến Qui Nhơn, “ anh Sáu” lại gọi, nhắc nhở. Sống trong cái thị trần buồn hiu này-nhất là về đêm mới 9 giờ đã vắng hoe, tôi rất thích được “rong chơi” cùng quý bạn cuơngde thân yêu ngày nào-nhất là được gặp măt quý bạn văn mà bấy lâu chỉ được “ văn kỳ thanh” mà “ bất kiến kỳ hình”-nên tôi đã “mời ” nhà giáo-nhà thơ Phạm Văn Phương cùng đi cho đông vui. ( xin mở ngoặc nói thêm một chút : PVP rất dễ thương, thơ hay-mà rất chí tình-đi đâu tôi và P cũng đều cùng đi-như bóng với hình)..
Khởi hành từ An Nhơn vào lúc 5 giờ 30-PVP làm tài lái xe chở tôi. Trước, N Q Hiển (anh Sáu quinhon-đó mà)-ngườii chủ trưong, chăm sóc-nuôi dưỡng cuongdequinhon sắp đạt 1 triệu luợt người xem trong thời gian chưa tròn năm- đã nhắc là đúng 7giò 30 sẽ bắt đầu. Trên đường về gần đến Qui Nhơn, Hiển gọi thông báo tiếp “ dịa điểm” buổi sinh hoạt “ bỏ túi” là Quán Café Gia Nguyễn, 54-An Duơng Vương..
Chúng tôi là người có mặt sớm nhất từ lúc 7 giò. Sau đó một chút, NQ Hiển lò dò đến. Hiển gọi tiếp cho vài người bạn văn, thân hữu để mời dự-và nhắc nhở qúy vị đã được thông báo trước. Nhà Thơ Trần Viết Dũng từ Tây Sơn cùng phu nhân đến Qui Nhơn sớm. nhưng còn “ chạy lòng vòng/ nhắc nhở- triệu tập thêm ” quý “ bông hoa biết nói ” của buổi gặp gỡ ( cũng là của cuongdequinhơn.com.)
Đúng 7 giờ 45-hầu như căn phòng dành riêng cho cuộc tao ngộ cuối năm đã được sum họp đầy đủ. Dù bên ngoài trời vẫn se lạnh, nhưng trong căn phòng xinh xắn, trang nhã của Gia Nguyễn ( mà chủ nhân chính là người thơ Lâm Cẩm Ái – biệt danh “ bà giakhoua “ đó mà) dành cho Cuongdequinhon thật ấm áp , rộn rã tiếng nói cười.
Tôi được gặp lại các bạn văn ở Qui nhơn như : Huỳnh Kim Bửu, Trần Quang Khanh, Nguyễn Huy, Nguyến Đính Sinh, Nguyễn Hữu Thuần, Nguyễn Thanh Xuân, Trần Hà Nam, Quốc Tuyên…
MC Trần Viết Dũng giới thiệu “ những bông hoa “ của buổi gặp gỡ ( cùng nick-name trên cuongdequinhon)-gồm có : Huỳnh Mộng Vân ( Tư Nhiều Chiện )/ Đào Thanh Hòa ( Sút Cùi Bắp )/ Trần KimThanh ( Phàn Lê Huê)/ Lâm Cẩm Ái (Bà Già Khó Ưa )/ Diệp Kim Chi ( My Cay )Thu Thủy (Măng Non)/ Đoàn Kim Thanh/ Thanh Hiền ( Ankhê) / Diễm Kiều…
Quý Bạn : Ngô Quang Dũng ( Tú Tàng)/ Trần Cát Lâm/ (…)
Có một điều tôi hơi “ thắc mắc” và hỏi nhỏ cùng Sáu Quinhon rằng-“Tại sao các bông hoa biết nói xinh đẹp-thơ hay thế kia, mà lại “ chọn” biệt danh…” ấn tuợng” vậy? “.Anh Sáu chỉ cuời.
Sau lời giới thiếu đầy tính “ nghệ sĩ “ ( và hào hoa ) của MC Trần Viết Dũng- Anh Sáu Quinhon dược mời để “ có đôi lời tâm tình cùng thân hữu cuongdequinhon nhân đêm gặp mặt cuốii năm 2010-chờ đón năm mới 2011”. Anh Sáu tường trình sơ luợt quá trình phát triển, nuôi duỡng, đi lên của cuongdequinhon-phần lớn là nhờ vào sự cọng tác nhiệt tình của anh chị em cầm bút -quý thân hữu trong và ngoài nước. Trong vài ngày đến, số lượt người truy cập sẽ lên con số tròn 1 triệu! Ngày ấy-cuongdequinhon sẽ tổ chức một đêm sinh hoạt chia vui!
Được MC “ lưu ý” gọi tên, tôi cũng đã bày tỏ đôi điều về nội dung cuongdequinhon, sự phát triển nhanh chóng rất đáng trân trọng-mà người “ cầm trịch “ chịu khó nhất là anh Sáu Quinhon- bày tỏ tình cảm hân hoan được gặp mặt quý thân hữu mà trước đây chỉ biết qua bài viết , các comments và ống a lô…
Anh Sáu đã thay mặt tất cả- gởi lời chúc mừng Năm Mới đến quý thân hữu và gia đình, và “ mở nắp lon Heiniken” để bắt đầu cho cuộc chuyện trò rôm rả, và các tiết mục văn nghệ “ cây nhà lá vườn” rất hấp dẫn và vui nhộn. Các “ ca sĩ cây nhà ” như Trần Viết Dũng, Trần Kim Thanh, Kim Chi, Nguyễn Hữu Thuần, Quốc Tuyên, Thu Thủy, Lâm Cẩm Ai (…) lần lượt trình bày các ca khúc thời danh của Trịnh Công Sơn, Lê Uyên Phương, Vũ Thành An, (…) được nhiều tràng vỗ tay tán thưởng, khen tặng. Hóa ra, các nhà văn-nhà thơ- nhà giáo -nhạc sĩ ấy, còn là “ ca sĩ dấu nghê “ nữa! Tôi cũng đã “ tranh thủ ” đến gặp từng bạn văn để dược cụng ly thật sự ( trước đây chúng tôi chỉ “cụng ly từ xa” thôi !). Lúc này-số người đến tham dự đã lên đến con số trên 40 người!
Đang xen giữa các tiết mục “ ngâm thơ/ ca hát”-là phát biểu của quý thân hữu đã từng nặng lòng với cuongdequinhon như Huỳnh Kim Bửu, Trấn Quang Khanh, Trần Hà Nam, Nguyễn Thanh Xuân, Nguyễn Huy, Nguyễn Hữu Thuần, Nguyễn Đính Sinh…Tất cả đều tỏ ra rất phấn khởi trước sự phát triển phong phú, năng động, của cuongdequinhon. Cùng tin tưởng và hy vọng, trong tuơng lai không xa cuongdequinhon sẽ là tiếng nói chung không những của cựu học sinh cuơngde, mà là của học sinh Bình Định- của tuổi trẻ khắp nơi-trong và ngoài nước…
Trước khi các giọng ca “ cây nhà “ tiếp tục “ lên sân khấu theo lời quyến dụ của MC “. Ánh Sáu Quinhon dành mấy phút giới thiệu quả bánh kem “ Mừng Năm Mới Cuongdequinhon” của ba thân hữu kỳ cựu của cuongdequinhon từ phương xa gởi về chia sẻ cùng anh em niềm vui cuối năm ở quê nhà. Đó là “ ba chàng ngự Lâm Pháo Thủ” : Hoài Văn/ Mỹ Thắng/ và Tạ Chí Thân . Tuy tôi không ở lại đến phút cuối để được ăn bánh kem ( và Heiniken. chả cá/ món chiên xào, trái cây, bánh kẹo còn nhiều)-nhưng chỉ nhìn- tôi cũng đã cảm nhận được niềm vui dào dạt từ những tấm chân tình góp lại từ phương xa, luôn hướng về Quê Nhà và bằng hữu -thật đáng trân trọng và tự hào!
Tôi và PVP đã xin phép tất cả dược chia tay sớm, bởi đường về “ mưa đang giăng giăng -tối thui và lạnh lẽo”. Rời khỏi căn phóng ấm áp ấy, mà lòng tôi vẫn còn rộn ràng bao xúc cảm- vừa ngậm ngùi, vừa hân hoan. Tôi thầm nghĩ : “ Thêm một đêm thú vị hiếm có trong đời! Thêm một kỷ niệm tuyệt vời trong cuộc sống gian truân ! Xin cám ơn nghĩa tình Cuongdequinhon !”

AnNhơn đêm 01 tháng 01 /2011

MANG VIÊN LONG

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

CÓ NÊN CẨN TRỌNG KHI NGHE LỜI THƯƠNG YÊU? Tạp Bút MANG VIÊN LONG


CÓ NÊN CẨN TRỌNG

KHI NGHE LỜI THƯƠNG YÊU?


Tạp Bút Mang Viên Long




Thương Yêu là một phẩm chất cao quý, thiêng liêng của con Người ( và muôn loài)-cũng là đặc tính chung của nhiều tôn giáo, triết lý sống cao đẹp; để cuộc đời được thăng hoa, có ý nghĩa và đạt đến hạnh phúc chân chính lâu bền. Tình Thương Yêu là biểu hiện của cảm xúc, sự rung động tự nhiên của trái tim trước tác động trực tiếp ( hay gián tiếp ) của ngoại cảnh. Do vậy, Tình Thuơng Yêu theo một bình diện nào đó-là thước đo giá trị phẩm chất mỗi người. Đó là một sự “ ban tặng’ ( hay hiến dâng) của người cho người một cách vô điều kiện -rất đáng trân trọng.
Vậy những lời Thương Yêu là những lời nói dịu dàng, ấm áp-tha thiết , giúp ta được an vui, và bớt đi sự trống trải trong đời người vốn dĩ luôn “ bất an và cô độc”-thì sao lại “ cẩn trọng” trước những lời lẽ nồng nàn, ngọt ngào ấy?
Trong thực tế của đời sống dẫy đầy phiền lụy và phức tạp-liệu chúng ta có nên tiếp nhận mọi lời lẽ Thương Yêu mà không tỉnh giác nhận rõ ra được bản chất thực sự của chúng không? . Người đời cũng thường nói “ tấm huy chương nào cũng có hai mặt ” thì những lời êm ái Thương Yêu có gì khác nhau chăng?
Chúng ta đều biết được rằng, triết lý sống của Đạo Phật dạy lòng Từ Bi phải được bắt nguồn từ Tâm Thanh Tịnh, không phân biệt. Tình Thương Yêu nếu không được nẩy nở, xuất phát từ cái Tâm rổng rang,vắng lặng-trong sáng ấy-thì chắc chắn sẽ không phải là tình Thương Yêu chân chính!
Vì tính ưu việt của những lời lẽ Thương Yêu là sẽ tác động tích cực cho người nghe ; khiến họ dễ xiêu lòng, thuận theo- sẽ mang lại nhiều lợi lộc cho người nói-nên chúng đã bị lạm dụng khá nhiều trong cuộc sống, như một “ chiêu bài” hay “ tấm bình phong “ che chắn an toàn cho những mưu dồ bất thiện. Có lẽ, chúng ta cũng đã thường nghe ( và đọc trên các báo ) –những thảm cảnh đau lòng đã xảy đến cho bao người cũng đều bắt đầu từ những lời lẽ Thương Yêu ngọt ngào? Tục ngữ của chúng ta cũng đã từng nhắc nhở “ Mật ngọt/ chết ruồi! “ đó sao?
Sự “ cẩn trọng ” trước mọi lời “ đường mật ” Thương Yêu chính là sự tỉnh giác , sáng suốt của một cái Tâm yên tịnh, chánh niệm. Của một trí tuệ thông hiểu sâu rộng. Sẽ tránh được cho mình mọi nỗi ưu phiền khổ đau , và giúp tránh cho người những hành vi tội lỗi, đen tối…
Sự văn minh tiến bộ của Khoa học-kỹ thuật dù có đạt đến mức độ nào đi chăng nữa, cũng không thể giúp con người “ đo lường “ được lòng người ( Dò sông dò biển dễ dò/ Nào ai bẻ thước mà đo lòng người-ca dao); cũng không thể “ chữa trị/ ngăn cản” dược mọi ngỏ ngách vi tế của những cái tâm bất thiện len lỏi vào đời sống! Khoa học giúp khám phá vũ trụ, vạn vật-nhưng chưa giúp được nhiều cho sự khám phá con người-giúp con ngừoi ngày càng hoàn thiện, hay làm phong phú cho đời sống tâm linh diệu kỳ đã và đang làm cho con người đau khổ ?
Có nhiều nhận định bi quan hơn, cho rằng-sự văn minh vật chất, đã đẩy con người xa con người! Lôi cuốn con người đi dần vào một đời sống khô cằn, khép kín giữa những tiện nghi ngày càng nhiều! Lòng tham muốn càng có dịp phát sinh . Người ta tranh nhau bỏ ra hằng trăm triệu dola để được lên cung trăng, thăm viếng những hành tinh lạ; hay bỏ nhiều thời gian và tiền bạc để di du lịch nước này, xứ nọ-nhưng có mấy ai chịu bỏ ra vài dola để bước qua bên kia đường thăm hỏi một người hàng xóm xấu số vừa bị nạn?
Chúng ta đang sống vào thời đại của “ tốc độ và cơ giới hóa”-thời đại của những robot, những máy điều khiển tư động-cho nên, Tình Thương Yêu cũng đã biến dạng dần theo chiều hướng “ tự động/tốc độ” mà thiếu vắng đi sự rung cảm tự nhiên chân thành từ trái tim của mỗi người. Những lời lẽ Thương Yêu hồn nhiên xao xuyến từ ánh mắt long lanh , từ giọng nói ngập ngừng e thẹn , từ cử chỉ bẻn lẻn rụt rè kia như đã vắng dần. Chúng đã dược thay thế bằng một “ lập trình” sẵn-chúng được lập lại một cách vô hồn, và trở thành một thói quen rất nguy hại.
Tỉnh giác nhận rõ sự chơn/ giả-tà / chánh của những lời Thương Yêu đến với đời sống mỗi người là một thái độ cần có để tự bảo vệ mình và giúp người tránh xa dần tội lỗi ngày càng trở nên trầm trọng vậy!

MANG VIÊN LONG

Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010

MỘT THỜI ĐẺ NHỚ... Tạp Bút Mang Viên Long


MỘT THỜI ĐỂ NHỚ…

Tạp Bút
Mang Viên Long


@Thương nhớ tặng những học sinh cũ ở Tuy Hòa- Phú Yên một thời…



Tôi đến thị xã Tuy Hòa lần đầu tiên vào một buổi chiều tháng 6 năm 1966 theo giấy bổ nhiệm của Bộ GD sau khi ra trường SP. Trước ngày chọn nhiệm sở theo thứ tự ưu tiên điểm số tốt nghiêp-Phú Yên được xem là một nhiệm sở tốt-rất nhiều sinh viên muốn đến; tôi đã nghe nói về thị xã Tuy Hòa như một miền đất yên lành, phong phú! ( đã “ phú” rồi mà còn “ yên” nữa ).Tỉnh Phú Yên chỉ được phân bổ 8 người-tôi là người thứ 2 được ký tên vào giấy nhận nhiệm sở đã được in sẵn. Cuộc đời tôi đã bắt đầu thay đổi-bắt đầu gắn liền với Tuy Hòa từ đây…
Một người bạn đã có thời ở Phú Yên kể cho tôi nghe về cái thị xã nhỏ nhắn, yên tĩnh, xinh đẹp mà anh nói khi rời khỏi nơi đây anh mãi nhớ! Thị xã sạch, xanh-lặng lẽ như một thôn nữ diệu hiền-người bạn nói văn vẻ như vậy. Theo lời anh-đây là một khu phố hiếm có thời này vì không có snack bar, lính Mỹ và gái nhảy! Nghe vậy-tôi rất vui, vì tôi đã quá chán những đường phố nhằng nhịt những quán bar, những âm thanh rập rình nhạc twist , những gương mặt tô trét son phấn nhầy nhụa…
Chiếc máy bay loại cánh quạt của hãng hàng không Air VN đáp xuống phi trường Đông Tác khoảng ba giờ chiều. Xe ca chuyễn vận hành khách vào thị xã đến trạm Tuy Hòa nằm trên đường Trần Hưng Đạo ngay sau đó. Lần đầu tiên được nhập vào dòng sống thị xã xa lạ tôi không khỏi bỡ ngỡ với từng con đường mình đang đếm bước.Tôi dừng lại ở Ngã Năm-đón một chiếc xích lô-móc ở túi áo ra cái phong thư- xem kỹ lại một lần nữa: “ Bác cho cháu xuống số nhà 63 THĐ”. ( Người bạn đã cẩn thận viết cho tôi một lá thư gởi gắm tôi cho gia đình một người bạn rất thân của anh).
Tạm có nơi nghỉ chân –tôi thong thả ra phố-đi loanh quanh theo mấy con đường dày bóng cây-yên vắng và lồng lộng gió nồm! Lòng đường như rộng hơn . Thời gian lướt qua cũng nhẹ nhàng chập chạp hơn.Tôi cảm thấy lòng mình nao nức như lâu ngày được trở lại chốn xưa. đang réo gọi. Tôi hân hoan hít thở cái không khí yên lành Tuy Hòa với niêm vui lạ lẫm hiếm có! Tôi đi thật chậm-đi mãi miết-nhìn ngó phố xá người xe Tuy Hòa mà lòng thật đầy niềm vui! Niềm vui mới mẻ tràn đầy sức sống của người thầy giáo trẻ là tôi khi tuổi đời vừa chẵn hăm hai.
Từ căn phố 63 Trần Hưng Đạo ngủ đêm đầu tiên ấy cho đến ngày tôi rời xa Tuy Hòa-Tôi đã di chuyễn chỗ trọ nhiều lần trong gần 12 năm dạy học ở đây. Muời hai năm-thời gian không nhiều, nhưng với hơn bốn ngàn ba trăm ngày đêm sống với Tuy Hòa tôi đã có thật nhiều kỷ niêm không bao giờ quên với trường lớp, với học trò, với đồng nghiệp, với những bạn văn thân yêu.. Thời tuổi trẻ thơ mộng dạt dào ước vọng của tôi dường như chỉ có ở đây. Gắn chặc nơi đây-với từng tên gọi, từng gương mặt,từng góc quán, từng con đường, từng nỗi buồn vui thế sự…
Ngôi trường đầu tiên tôi đến nhận lớp là Trường Hòa Vinh-huyện Hiếu Xương. Trường cách xa thị xã gần 12 cây số nằm trên quốc lộ-xe Lam chạy khoảng 30 phút.Tôi đã sống gắn bó chí tình với đám hoc trò quê mùa chơn phác ấy hơn ba năm. Biết bao niềm vui của thuở ban đầu làm nghề “ gõ đầu trẻ” của tôi đã gắn liền ở đây.Và hôm nay- trong đám học trò cũ năm ấy là Trương Lợi, Nguyễn Viết Chánh đang làm Hiệu Trưởng và Hiệu Phó- ngay ngôi trường mình đã học. Có Lê Hiền . Nguyễn Tấn Thả . Có Lê Đức Thọ .Có Nguyễn Văn Hùng làm Giám đốc Công ty. Có Nguyễn Tấn Hiệu, Trương Ngọc Cẩm, Huỳnh Văn Nghệ, Trương thị Hồng Mai, Nguyễn Thị Sen, Trần Thị Hương, Minh Nguyệt, Tuyết Nhung, Kim Phượng (..)-là những người học trò nhỏ nhắn nặng tình năm xua nay đã trưởng thành tốt đẹp- có người trong số ấy đã “ lên chúc” bà Ngoại, ông Nội rồi! Khi có dịp ghé thăm lại Tuy Hòa-tôi chỉ phone báo tin cho một người thì cả nhóm đã có mặt sum vầy như thuở nào.Thầy trò cùng cụng ly, cùng nhau kể lại bao tâm tình khi xa cách nhớ thương.Chúng tôi đã cùng nhau đến thăm viếng từng gia đình trong niềm hân hoan , hạnh phúc không thể nào quên ! Lần nào cũng vậy-khi tiễn tôi lên xe trở về quê, lại cũng có quà tặng, những lời cầu chúc chân tình, và những hứa hẹn tái ngộ. Một dịp xúc cảm như vậy-tôi đã viết được truyện ngắn “ Nghề Thầy Không Bạc Bẽo”để mong ghi lại những kỷ niệm. tình cảm một đời ấy với đám học trò thủy chung son sắc của mình.
Nhiệm sở sau cùng của tôi là Trường Trung học Tổng Hợp Nguyễn Huệ. Tôi được người bạn đồng nghiệp dành cho một căn phòng trong ngôi biệt thự của anh nằm ngay đầu đường Hoàng Diệu.Phía trước sân và chung quanh vườn trồng nhiều hoa - gia đình người bạn có mở một quán café đề làm nơi găp gỡ bạn bè đồng nghiệp -văn nghệ , những lúc nhàn rỗi . Tôi đã đặt tên cho chiếc quán xinh xắn ấy là “ Quán Cây Phuợng”. Nơi đây-nhiều nhà thơ-nhà văn-nhạc sĩ trong cả nước cũng thường tìm đến thắm mỗi khi có dịp ghé lại Tuy Hòa. .Ngày chủ nhật hay được nghỉ lễ-học sinh của tôi ở Nguyễn Huệ cũng thường vào phòng tôi trọ “ mời thầy uống với tụi em ly café” đều đều . Trong những lần gặp gỡ thân tình gần gũi- tôi hiểu thêm được tâm trạng, hoàn cảnh và ước vọng một đời của học trò mình-của tuổi trẻ trong thời chiến với bao nỗi ưu phiền .Từ nhà người bạn đến trường chỉ cách hơn 200 mét. Con đường rợp bóng cây-nên tôi vẫn thường đi bộ thong dong đến lớp đề được dắm mình trong con đường ngắn mát ngan ngát hương Lài này. Con đường mà tôi đã từng đi vể bao lần luôn có những tà áo trắng, áo xanh phất phơ dập dìu như bầy bướm-những tiếng cười dòn ấm áp vang động của một thời son trẻ thơ ngây – tất cả đã khiến con đường trở nên quyến rũ với tôi khi có giờ đến trường. Trong những tiết cho các em thực tập áp dụng từng thể loại thơ đã học-tôi vẫn thương ‘ ra đề’ về con đường đầy ắp kỷ niêm này-và đã nhận được bao vần thơ xinh đẹp!
Hơn 35 năm đã qua-những Trương, Ngọ, Tất, Dạn, Phúc. Hùng, Cẫm, Minh (…) và những Tiểu Hương, Ngọc Hương, Minh Nguyệt, Ngọc Huyền, Thanh Vân, Thúy Kiều(…) –hôm nay cũng đã có nhiều người rời xa quê, nhiều người vẫn còn lận đận, nhiều người thành đạt –nhưng hình ảnh mãi còn lại- in đậm trong ký ức tôi vẫn là những khuôn mặt hồn nhiên , dịu hiền, trong sáng thưở nào! Khi có dịp ghé lại Tuy Hòa thăm-tôi vẫn thường thích một mình đi qua con đường này đến trường, để được càm nhận sâu sắc hơn về cuộc vô thường của đời người-để rồi thương nhớ mơ mộng xa xôi! Những giây phút ấy đối với tôi thật mầu nhiêm thiêng liêng bởi từ khi rời xa mái trường ắp đầy kỷ niệm và ước vong ấy-tôi đã bước dần vào cõi đời bất hạnh! Và tình cờ trên đường phố Tuy Hòa, trong một cửa hiệu nào , trong một góc quán nào, hay buổi gặp gỡ liên hoan tôi được mời dự -tôi vẫn thường gặp lại những khuôn mặt xưa một thời gắn bó với những cái siết tay thật nồng ấm,- lưu luyến không muốn rời xa. Những lời chia sẻ đằm thắm nồng nàn không bao giờ muộn màng.
Ở Tuy Hòa, tôi cũng còn có nhiều bạn đồng nhiệp là nhà văn, nhà thơ-các anh Trần Hiuền Ân như anh em ruột thịt- Y Uyên thâm tình; Bùi Đăng nồng nhiệt; Đỗ Chu Thăng hiền lành; Phạm Cao Hoàng, Nguyễn Lệ Uyên, Nguyễn Tường Văn trẻ trung vui nhộn;Khánh Linh xuề xòa cởi mở; Phan Long Côn , Đàm Khánh Hạ, Phan Tiên Hương đạo mạo chí tình(…) .Và còn rất nhiều tấm chân tình Tuy Hòa mả tôi không dám dài dòng!
Hôm nay ngồi đây-ở quê nhà, đón ngày 20 tháng 11-tôi không còn cảm thấy cô độc-vì những “ người bạn nhỏ” của tôi thuở nào vẫn cứ phone về chúc mừng, thăm hỏi-khiến lòng tôi tràn ngập niềm vui và tin tưởng!
“ Trong cuộc đời có đôi điều đáng nhớ…
Và đôi điều rất sâu thẳm-khó quên!
Điều đáng nhớ-đám học trò yêu dấu,
Kỷ niệm hồn nhiên đằm thắm-khó quên!(..) “

Xin cám ơn Tuy Hòa-cám ơn cuộc đát hiền lành-tình người keo sơn chung thủy!

Quê Nhà,
Nhân Ngày 20 tháng 11-2009
M A N G V I Ê N L O N G